Một chút cảm nghiệm sau những ngày đồng hành cùng quý chị em Mến Thánh Giá Mỹ Tho
MỘT CHÚT CẢM NGHIỆM SAU NHỮNG NGÀY ĐỒNG HÀNH CÙNG QUÝ CHỊ EM MẾN THÁNH GIÁ MỸ THO

Sr. M. Josephine Thanh Lương, O.P trong ngày khai mạc Thường huấn năm 2026 tại Hội dòng MTG Mỹ Tho
Có những chuyến đi để lại trong lòng người những bài học. Có những cuộc gặp gỡ để lại những kỷ niệm đẹp. Nhưng cũng có những nơi chốn và những con người để lại một cảm xúc khó gọi thành tên. Ba ngày hiện diện giữa quý chị em đối với tôi có lẽ là một trải nghiệm như thế.
Trước khi đến đây, tôi chỉ nghĩ mình sẽ hiện diện và chia sẻ một chương trình thường huấn với những chủ đề đã soạn như bao kỳ thường huấn tôi đã làm. Nhưng khi ra về, điều tôi mang theo lại không chỉ là những giờ chia sẻ, những trao đổi hay những bài học. Điều tôi mang theo là hình ảnh của một gia đình, một dấu ấn chứng nhân đang hiện diện nơi Cộng đoàn Chị Em Mến Thánh Giá Mỹ Tho.
Tôi đến đúng vào dịp cộng đoàn cử hành Thánh lễ Tạ ơn Khấn trọn, Ngân khánh và Kim khánh của quý chị em ngày 08/6/2026. Điều làm tôi ngạc nhiên không phải là quy mô của buổi lễ, nhưng chính là sự đơn sơ của nó. Một sự đơn sơ rất đẹp.

Cổng Hội dòng Mến Thánh Giá Mỹ Tho

Hình ảnh Thánh Lễ Khấn Dòng tổ chức tại Nhà thờ Giáo xứ Tân An
Không có những cầu kỳ hay phô trương. Không cờ xí rực rỡ, không nhạc kèn rộn rã. Mọi sự diễn ra trong bầu khí thánh thiện, nhẹ nhàng và đậm chất gia đình. Các chị em tất bật trong việc đón tiếp, người này hỏi thăm người kia, người này chúc mừng người nọ; những nụ cười trao nhau, những ánh mắt quan tâm dành cho nhau. Tất cả dệt nên một bầu khí thân thương mà có lẽ chỉ những ai hiện diện mới cảm nhận hết được.

Đặc biệt, điều làm tôi xúc động là sự hiện diện của Cha xứ. Ngày nay, chúng ta thường nói nhiều đến tinh thần hiệp hành, đến sự đồng hành giữa linh mục và tu sĩ. Nhưng tại đây, tôi được chứng kiến điều ấy bằng những hành động rất cụ thể, rất đời thường. Cha hiện diện không như một vị khách, nhưng như một người cha trong gia đình. Sau Thánh lễ tạ ơn, trong thánh lễ sáng hôm sau, Cha mời gọi cộng đoàn cùng dâng lời cảm tạ Thiên Chúa vì mọi sự đã diễn ra tốt đẹp và mong mỗi người cảm nhận được tình thương của Chúa. Chỉ một lời chia sẻ đơn sơ ấy thôi cũng đủ làm tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tôi thầm nghĩ: Có lẽ phép lạ đôi khi không nằm ở những điều phi thường. Phép lạ có thể đang hiện diện ngay trước mắt chúng ta, nơi sự hiệp nhất, yêu thương và trân trọng nhau mỗi ngày. Và tôi đã nhìn thấy phép lạ ấy tỏ tường nơi đây.
Sau ngày lễ tạ ơn, tôi lại được chứng kiến một điều khác khiến mình cảm phục. Toàn thể chị em từ các cộng đoàn trở về Nhà Mẹ để tham dự thường huấn. Khi được biết các cộng đoàn tạm khép lại công việc mục vụ thường ngày, trở về Nhà Mẹ để chị em có thời gian sống với nhau, học hỏi cùng nhau và hiện diện cho nhau, tôi cảm nhận nơi đây một nét đẹp tuyệt vời mà có lẽ với lối sống ngày nay là điều gì đó thật xa xỉ. Trong nhịp sống mục vụ hôm nay, chúng ta thường dễ bị cuốn vào công việc. Có khi chúng ta dành rất nhiều thời gian cho sứ vụ nhưng lại rất ít thời gian cho chính cộng đoàn của mình. Nơi cộng đoàn này, tôi thấy quý chị em đang cố gắng dành thời gian cho nhau.
Bên cạnh đó, có một hình ảnh rất nhỏ nhưng lại khiến tôi nhớ mãi. Trước giờ cơm trưa, giữa bầu khí Nhà Mẹ đang đông vui, bất chợt vang lên tiếng leng keng quen thuộc của một chiếc xe kem. Theo phản xạ, tôi nhìn ra sân và không khỏi ngạc nhiên khi thấy một chiếc xe kem dạo đang đứng giữa khuôn viên tu viện.
Sau bữa ăn, các chị em quây quần bên chiếc xe nhỏ ấy. Người chọn cây kem này, người chọn ly kem kia. Tiếng cười nói rộn rã vang lên khắp sân. Tôi đứng nhìn mà thấy như cả một bầu trời tuổi thơ đang trở về. Khoảnh khắc ấy thật đẹp. Đẹp bởi nó rất thật. Đẹp bởi phía sau chiếc áo dòng vẫn là những trái tim biết vui, biết cười, biết tận hưởng những niềm vui rất bình dị của cuộc sống. Chợt trong tôi vang lên tựa đề của một cuốn sách quen thuộc: “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”. Và hôm ấy, có lẽ tôi đã nhận được tấm vé ấy từ chính những nụ cười hồn nhiên của quý chị em.
Trong hai ngày chia sẻ, tôi được lắng nghe rất nhiều câu chuyện. Có những niềm vui của đời tận hiến. Có những thao thức trong sứ vụ. Có những nỗi buồn, những hiểu lầm, những khó khăn trong đời sống chung. Tất cả đều là những câu chuyện rất đời thường mà có lẽ bất cứ cộng đoàn nào cũng gặp phải. Nhưng điều làm tôi cảm phục không phải là vì nơi đây không có khó khăn. Trái lại, tôi nhận ra nơi đây cũng có những giới hạn rất con người. Có chị em mang trong mình những vấn đề sức khỏe. Có chị em đang mang những gánh nặng riêng. Có những điều chưa thể nói hết. Có những tâm tình chưa thể diễn tả trọn vẹn. Thế nhưng giữa tất cả những điều đó, tôi vẫn thấy một điều rất đẹp:
Chị em đang nâng đỡ nhau.
Người khỏe hơn giúp người yếu hơn.
Người vui hơn nâng đỡ người đang buồn.
Người còn nhiều sức lực chia sẻ với người đã mệt mỏi.
Đó chính là vẻ đẹp âm thầm của đời sống thánh hiến mà đôi khi chúng ta ít nhắc đến.

Khi chương trình thường huấn kết thúc, tôi lại được biết chị em sẽ tiếp tục có hai ngày hai đêm nghỉ ngơi, vui chơi cùng nhau tại Bình Hưng – Ninh Chữ và hành hương viếng mộ các vị “Tôi tớ Chúa” là hai chị nữ tu Mến Thánh Giá Anê Soạn, Anna Trị cùng các vị tổ tiên tử đạo. Thoạt nghe có vẻ đơn giản nhưng nơi đó tôi thấy rõ một nét đẹp rất người của đời tu.

Bởi vì những người biết cầu nguyện với nhau cũng cần biết vui với nhau.
Những người biết cùng nhau mang thập giá cũng cần biết cùng nhau cười.
Những người biết hiện diện trong giờ lao nhọc cũng cần hiện diện trong những khoảnh khắc nghỉ ngơi.
Một cộng đoàn chỉ thật sự là gia đình khi người ta không chỉ làm việc chung mà còn biết sống chung.

Trước khi rời Mỹ Tho, tôi mang theo một xác tín rất đơn sơ. Điều làm nên sức sống của một Hội dòng không chỉ là những công trình lớn lao, những thành quả mục vụ hay những hoạt động nổi bật. Điều làm nên sức sống ấy trước hết là tình huynh đệ được sống mỗi ngày.
Là khả năng ở lại với nhau.
Là sự hiện diện cho nhau.
Là việc nâng đỡ nhau qua những giới hạn và yếu đuối của phận người.

Hai ngày chia sẻ về “Sống Chạm – Cười Tươi – Hiện Diện” có lẽ không chỉ là điều tôi muốn gửi đến quý chị em. Chính quý chị em đã giúp tôi nhìn thấy những giá trị ấy bằng đời sống cụ thể của mình.

Ngày bế mạc Thường huấn năm 2026 tại Hội dòng MTG Mỹ Tho
Xin cảm ơn quý chị em vì những nụ cười chân thành, những câu chuyện được sẻ chia và những chứng tá âm thầm của đời sống thánh hiến. Và trên hết, cảm ơn vì đã cho tôi được chạm đến vẻ đẹp rất thật của đời tu: không phải một đời sống không có khó khăn, nhưng là một đời sống vẫn chọn yêu thương, nâng đỡ và đồng hành cùng nhau mỗi ngày. Để rồi khi ra về, điều còn đọng lại trong tôi không phải là một chương trình thường huấn, nhưng là hình ảnh của một gia đình. Một gia đình mang tên Mến Thánh Giá Mỹ Tho. Và nơi đó, Thiên Chúa đang âm thầm hiện diện.
Sr. Maria Josephine Trần Thị Thanh Lương
Dòng Ðaminh Rosa Lima
